+84 911.170.174

Mô hình thuê - cho thuê chung cư mini và những điều cần biết

Trong buổi chia sẻ thân mật với chị Đàm Hằng - một người nữ trẻ vừa bản lĩnh, vừa xinh đẹp, thông minh, đa tài.

Bản thân được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ rất cởi mở và chân thật từ chị, tôi cảm thấy rất tâm đắc và khâm phục trước những hiểu biết một cách tinh tế về chuyên môn trong mô hình thuê - cho thuê căn hộ mini của chị.

Bài viết dưới đây tường thuật lại buổi chia sẻ với hình thức được trình bày gần như là nguyên văn. Hy vọng bài viết sẽ giúp ích cho các nhà kinh doanh có thêm góc nhìn mới, kiến thức mới phục vụ phát triển công việc, doanh nghiệp theo mô hình này.

1. Xin hỏi góc nhìn từ chị Hằng là từ khâu chọn, tại sao chị lại chọn tòa nhà đó để thuê? Quy trình như thế nào để thuê được nó?

Ví dụ như hiện nay là chị muốn thuê một tòa nhà có đến tận 85 căn hộ, cũng có thể gọi là một chung cư mini. Thì tại sao chị lại không hướng đến các tòa 30 phòng, 40 phòng. Chị vẫn thích các tòa 100 phòng, 80 phòng hơn. Lý do cơ bản nhất đó chính là, những tòa nhà mà chị nói nó sẽ tạo ra để chị làm sự chuyên nghiệp tuyệt đối. Ví dụ, khi mình thuê 4 tòa 25 - 30 phòng. Thì 25 - 30 phòng thì hầu như đều không có bảo vệ, dùng khóa vân tay thôi. VD 15 phòng trở lại không có bảo vệ, người ta không trách cứ, không nghĩ nhiều. Nhưng từ 20 phòng trở lên người ta vẫn phải muốn có bảo vệ. Có quản lí, có vệ sinh riêng. Người ta mới thấy mình chuyên nghiệp. Người ta mới thấy người ta bỏ đồng tiền ra là xứng đáng với dịch vụ đó. Nhưng mà mình chắc chắn sẽ không chăm sóc khách tốt bằng việc thuê dịch vụ bảo vệ, vệ sinh, lao công, quản lí ở tòa nhà 20 - 30 phòng. Tại vì mình sẽ bị chia vốn ra, ra đến tận 4 tòa, chứ không phải một tòa. Chắc chắn nó sẽ rất khác nhau về mức độ mình đầu tư. Bảo vệ chia ra 4 nơi, mình trả lương như thị trường, thưởng thêm một chút. Bây giờ tập hợp bảo vệ về một nơi. Không tiếc gì cái tiền mình thuê bảo vệ ở mức lương cơ bản là đã cao hơn thị trường rồi, mức thưởng khác rồi. Vậy thì cái mức trách nhiệm nó phải tăng lên. Bởi vì trong môi trường kinh doanh mà, thì không có gì điều khiển con người ta hiệu quả hơn bằng con đường trả lương. Bạn trả lương như thế nào thì bạn được quyền yêu cầu người ta như thế đó. Mình trả lương cao hơn thị trường 4 - 5 triệu thì tất nhiên cái tính trách nhiệm của bảo vệ phải thực sự chuyên nghiệp, thực sự áp lực, thực sự chỉnh chu.

 

2. Lúc đầu, để chị chọn thuê tòa nhà 85 phòng, thì chị sẽ lưu ý đến các vấn đề gì khác không?

Đầu tiên nó phải là dịch vụ đã, nó phải tiện cho chị. Phải kể đến như thiết kế chung tòa nhà, cách bố trí nội thất, nước sơn,…Để hút được khách, mà khi mà họ đến một tòa nhà lớn như vậy, họ biết ngay là dịch vụ cũng phải tương ứng với quy mô tòa nhà. Và họ yên tâm ở cái mức dịch vụ chắc chắn sẽ chất lượng hơn các tòa nhà nhỏ bé khác.

Thứ hai, dịch vụ tốt nhưng không thuận tiện về vị trí đi lại. Không ngại trong hẻm nhưng vấn đề hẻm phải lớn. Nó phải rộng rãi, phải thoáng mát.

Thứ ba, phòng phải đẹp. Tại vì cũng là tòa nhà quy mô 80, 100 phòng nhưng mà nó lại ở cái mức mà bình dân quá. Thì nếu có làm chị làm để sang nhượng thôi. Chứ chị không có làm để xây dựng thương hiệu.

3. Thường chị tìm, chị sẽ tìm qua môi giới hay tự tìm ạ?

Thường chị sẽ tìm thông qua những mối quan hệ kết nối với bạn bè. Trên nhiều kênh, kênh môi giới có, mà kênh kết nối cũng có.

4. Theo chị, thường những người mới vô sẽ thường tìm trên kênh nào ạ?

Những người mới vô bao giờ họ cũng cần môi giới hết.

Nhưng mà chắc chắn ngoài vị trí, đẹp, hút mắt của tòa nhà thì nó phải tạo ra được những lợi thế để mình xây dựng chuyên nghiệp hóa về việc phục vụ. Như tòa vừa rồi chị muốn lấy vì khi chị bước vô, nhìn từ màu sắc tòa nhà, mỹ thuật, tổng thể kết cấu, kiến trúc, màu sắc, đến thậm chí nước sơn chị thấy đáp ứng được nhu cầu của chị. Nước sơn nó rất đẳng cấp, chỉnh chu, sang trọng. Và thiết kế từ nền gạch cho đến gạch bếp, mọi thứ nhìn nó phải rất đột phá các thứ, lúc đó mình mới muốn lấy.

Tiêu chí đầu tiên phải là đẹp nè, hiện đại, hợp với nhu cầu thị hiếu của giới trẻ bây giờ. Giới trẻ mà kiếm được tiền, chứ không phải giới trẻ bình dân đâu. Chị không đánh vào tầng lớp bình dân quá đâu. Cái cuối cùng mà tạo nên sư chuyên nghiệp trong khâu dịch vụ.

5. Sau khi chọn tòa đó rồi thì bắt đầu chị sẽ liên hệ với chủ nhà?

Đúng rồi, chọn những tòa nhà mình ưng ý rồi thì mình sẽ thương lượng đàm phán để đưa ra giá tốt. Tòa lớn giá phải tốt thì mình mới có thể có được chi phí cho cái việc chuyên nghiệp hóa nó. Vì lớn cho nên mình không thể để cho xác suất của nó lớn được. Nên phải hài lòng về giá đó. Làm tốt cái giá đầu vào.

6. Theo chị thì trong khâu thương lượng đàm phán, thì phong cách thương lượng của chị thường sẽ như thế nào?

Thật ra con đường thương lượng để cho bất cứ chủ nhà nào thiện cảm với mình, nó sẽ dựa trên 3 thứ thôi:

Đầu tiên mình phải hiểu biết về thị trường. Mình nói người ta mới tin mình được. Sự hiểu biết của mình phải chính xác với thị trường.

Thứ hai, đó là sự chân thành.

Thứ ba đó là thông minh. Khi mình thông minh mà không chân thành thì người ta đã cảm thấy nghi ngờ mình rồi. Cảm thấy mình không đáng tin cậy. Nhưng mình chân thành mà mình ngốc nghếch, mình không nắm bắt những điều mà mình cần nắm bắt đang diễn ra ở thị trường. Thậm chí nắm bắt được suy nghĩ người ta để mà hướng suy nghĩ của người ta theo ý mình. Thật sự rất là khó.

Quan trọng nhất mình phải hiểu chủ nhà đang muốn điều gì, họ mong đợi điều gì ở mình. Đang cần những điều gì, thì khi mình hiểu được những điều đó thì mình hướng suy nghĩ của họ theo hướng của mình. Họ mong đợi vậy nhưng mà thực chất mong đợi cuả họ có cái hợp lý, có cái sai. Vậy thì họ sai ở đâu mình phải chứng minh cho họ thấy họ đã sai, mà thường những cái sai của họ là hay bay bay trên trời, không nhìn thấy những thực tại khó khăn (cười). Không nhìn thấy nhu cầu của người tiêu dùng. Không nhìn thấy tất cả những rủi ro nếu mà họ cứ đi theo cái chủ quan của họ, vậy là mình phải có những cái cách tiếp cận và thuyết phục thay đổi tư duy đó của họ dựa trên sự hiểu biết rất hợp lý của mình với thị trường.

7. Là mình nói bằng miệng hay mình chứng minh bằng số liệu chị nhỉ?

Chị ít khi nào mà sử dụng số liệu này nọ, quá nhiều, như vậy dễ khiến chị rất rập khuôn và lý thuyết. Việc của mình là chia sẻ một cách thân tình giữa hai bên với nhau thôi. Ok ví dụ anh đó nói rằng, ờ căn hộ của anh là xây theo hướng để phục vụ cho căn hộ dịch vụ, nó rất đẳng cấp thế này thế nọ. Kìa em biết không, nhà hàng xóm cái phòng có bấy nhiêu thôi mà bán 7 triệu. Người ta sẽ chỉ cái này cái kia rằng căn này căn nọ cho thuê đắt, thì mình mới nói cho họ rằng cái câu chuyện đó là có thật của thời điểm mà một hai năm trở về trước. Còn bây giờ cái giai đoạn nó bão hòa từ năm trở lại đây. Nó rất là khác, thậm chí có những khách vẫn chấp nhận mắc đó, anh nhìn thấy người ta đang thuê trong một trạng thái là mong cho kết thúc hợp đồng để lấy lại cọc, chứ chưa phải là đang thuê với một trạng thái là hài lòng về chỗ ở đó. Họ không muốn ở lâu bền. Có những cái nhà mà chủ nhà đang tự hào rằng tôi cho thuê mắc nhưng mà khách vẫn đang ở. Khách đang ở nhưng với một cái tâm thế để mong cho kết thúc hợp đồng để lấy cọc, chứ không mong tiếp tục tái kết hợp đồng đâu. Tất cả những cái đó mình phải nói để chủ nhà hiểu hết. Có những cái người ta nói nhưng mà mình phải có những lập luận bẻ gãy suy nghĩ đó một cách thuyết phục nhất.

8. Vậy thì mất khoảng bao lâu để chị có một giao dịch thành công cho một tòa nhà?

Tùy, có những tòa mà một phát một là có thể kí, hai ngày có thể kí. Có những tòa mà cả tháng cũng có. Có những tòa mình thấy chủ nhà không có sự hiểu biết, không theo hướng được mình, mình sẽ theo hướng không kiên trì bám đuổi nữa. Kiểu này thì mình có thể trực tiếp ra mặt, nhưng cũng có thể nhờ môi giới làm nền cho mình, sau đó mình mới ra mặt.

Như vừa rồi chị tính thuê một tòa ở quận 1, chính vì chị đi theo tuần tự như vậy thì cuối cùng chủ nhà cũng đồng ý với tất cả mọi điều khoản của chị. Chỉ có điều trong quá trình sửa chữa chị cho thợ vào thì chị biết cái mức sửa chữa thay vì chị nghĩ nó hết khoảng tỷ thì thôi thì nó vượt ghê quá thì lập tức chị ngưng, tức là những cái gì chị mong đợi, chẳng hạn như là miễn phí 3 tháng, giá theo ý chị, những cái điều mà trước đây chủ nhà cho miễn phí nhiều lắm. Nhưng cuối cùng về chi phí mức phát sinh nó nằm ngoài mong đợi của mình thì chị cũng ngưng à. Nhưng mà ít nhất chị cũng đã thương lượng thành công, mất đến 3 tuần. Có rất nhiều chủ nhà rất chủ quan theo ý của họ, việc của mình là phải để cho họ thấy là họ sai ở đâu, để dẫn họ theo ý của mình.

9. Làm thế nào để chị Hằng có thể thương lượng với họ cho mình một khoảng thời gian chờ (thời gian miễn phí tiền thuê)?

À ví dụ như cái tòa nhà đó đúng không? Bình thường người khác họ nói là họ chỉ giúp 1 tháng thôi, chứ làm sao mà cho 1 tháng rưỡi. Thì mình lại cho họ thấy rằng mình khác biệt hơn so với những khách thuê khác khác như thế nào. Sự khác nhau của mình là gì, là mình lấy các sản phẩm của họ không phải là để kết nối phòng cho thuê, mà là mình đại diện họ sửa chữa nhà cho họ. Thay vì nếu họ sửa chữa được như mình á, họ mất tiền tỉ mới trao căn nhà cho mình. Thì bây giờ mình đại diện họ đứng ra dùng số tiền của mình làm những điều mà nhờ mình làm xong, họ sẽ lại cho người khác thuê sau khi mình kết thúc hợp đồng. Thậm chí bán nhà ngay tại thời điểm mình thuê, dư sức bán nhờ giá trị căn nhà được nâng cao. Thoải mái đền bù mà không bị mất mát gì. Mình phân tích cho họ, cái nhà này không vào tay mình thì nó mãi mãi xuống cấp, giá trị nó chỉ ở đó. Còn vào tay mình, mình có thể tăng giá trị đến mức độ đó. Tăng giá trị để dễ cho thuê, tăng giá trị để ngay khi mình kết thúc hợp đồng này nó vẫn còn mới đẹp. Đó là sự khác biệt. Sự khác biệt lớn nhất là gì, mình là người chịu đầu tư để rồi thu lợi nhuận chứ không phải chỉ có chăm chăm tiết kiệm đầu tư. Tức là phải thấy được sự đặc biệt của mình so với các khách khác thì từ đó họ mới coi là thỏa hiệp, đánh giá mình khác đi, đôi bên cùng thắng. Và họ thấy, ok, cũng là khách đi thuê nhưng mà cô này khác với mọi người quá, vậy thì tôi tiếc gì 1 tháng rưỡi để mà hỗ trợ cô ấy. Thậm chí cái việc hỗ trợ 1 tháng rưỡi là còn ít quá, so với những cái mà cô ấy tâm sức cho căn nhà của tôi.

10. Để người làm mô hình thuê - cho thuê chung cư mini này thành công, thì họ phải giải quyết được 3 bài toán. Thứ nhất là lấy sản phẩm, thứ hai là bán hàng, thứ ba là quản lý vận hành. Vậy chị Hằng đã xử lý hai bài toán: Bán hàng và quản lý vận hành như thế nào?

Nói chung đối với chị, hai cái khâu mà vận hành, sale thì vẫn là khâu quan trọng nhất. Khâu nào thì nó còn tùy vào giai đoạn. Giai đoạn chưa full thì khâu sale rất quan trọng. Và duy trì nó là giai đoạn vận hành để mà khách hài lòng ở lâu. Thì thường, những cái nguồn nhân sự á, như chị lấy là chị tuyển thông qua nhiều kênh. Cái lợi thế của chị như chị là một Giảng viên thì chị có thể tuyển sinh viên. Số khác chị tuyển dựa trên những mối quan hệ khác. Đây là đang nói về bộ phận quản lí vận hành. Còn nói về cái vấn đề gọi là sale thì sale các tòa lớn, chị sẽ kết nối với đơn vị sale uy tín. Nhưng bên cạnh đó thì chị lúc nào cũng có phương án dự phòng. Phương án dự phòng ở đây tức là mình không phải hoàn toàn phụ thuộc vào một đơn vị nào đó. Hoặc mình cần thì mình cho nó là phương án đầu tiên mình ưu tiên. Nhưng nếu phương án đầu tiên đó nó không được thì lập tức mình đưa ngay phương án thứ hai của mình. Cho nên vào nghề này, đừng bao giờ vào nghề mà bản thân không tự là sale được. Chị rất dị ứng với những nhà đầu tư mà bản thân không thể tự là một sale. Nhà đầu tư phải kiêm luôn là một sale, điều hành sale và tạo ra sale tốt cho chính mình khi cần. Riêng về bất động sản cho thuê phải là như vậy. Chị vốn nghĩ vậy đó. Còn mình cứ nghĩ rằng, ừ mình cho thuê, mình chỉ cần ráp bộ phận này với bộ phận kia vì đã có rồi là mình chết. Vì mình đang kinh doanh một cái mảng mà mình phụ thuộc bên ngoài chủ yếu.

Không được tư duy theo kiểu tôi giao cho bạn đấy! Sống chết gì tôi trông cả vào bạn đấy. Tư duy như vậy là không được!

11. Mà nếu có đội ngũ sale thì mình phải có phương án đào tạo đúng không chị?

Đúng rồi, training và cho họ kiến thức thường xuyên. Điều này khó, không phải ai cũng kiên trì làm được. Đó là lý do mà bất động sản cho thuê, nhiều người bước vô hay bị trống phòng nhiều. Họ không biết được các công cụ sale, không biết được cách thức tổ chức.

Còn về vận hành quản lí thì chị thấy những vấn đề nào là “khó nhằn” nhất?

Thật ra trong một tòa nhà thì khâu cơ bản nhất phải làm đó là cái khâu bảo vệ với vệ sinh. Lúc nào ta cũng thấy tòa nhà cũng sạch sẽ, đẹp đẽ. Bảo vệ rất trách nhiệm, nở nụ cười tươi chào khách. Thậm chí là đi xuống tầng hầm để xe lúc nào xe cộ cũng gọn gàng, lấy xe dễ. Xe nào mà khó quá thì bảo vệ dắt dùm. Ai mà không hài lòng? Khâu này muốn đảm bảo thì nhân viên quản lí của mình nó phải tận tâm, có tài và trách nhiệm, bao quát cho mình những việc đó, điều phối người cho tốt. Thì vệ sinh với bảo vệ là mình coi trọng nhất thôi. Xử lí các vấn đề điện nước cũng phải chuyên nghiệp rồi. Cần là có mặt nhưng nó không phải là quan trọng nhất. Em phải biết rằng là cái nào người ta nhìn thấy hằng ngày, người ta đánh giá hàng ngày thì cái đó mới là quan trọng nhất. Phòng người ta mấy tháng mới phải gặp điện nước một lần. Nhưng mà đôi mắt người ta lúc nào cũng nhìn xuống tầng hầm, cái tay người ta ngày nào cũng phải dắt cái xe. Tầng hầm xe nó không phải như cái phòng đâu nha, cái phòng mấy tháng nó mới hỏng. Nhưng mà xe thì ngày nào cũng phải lấy. Như vậy, cái gì mà đập vào suy nghĩ và đôi mắt của khách, vào hành vi của khách mỗi ngày thì nó quan trọng nhất là vì chỗ đó. Còn cái phòng của tôi lâu lâu hư hỏng về điện nước này kia thì cũng cần đấy, nhưng đâu có thường xuyên như là cái việc về xe phải gọn gàng, hầm giữ xe phải sạch sẽ. Làm quản lí thì mình phải hiểu là khách hàng mong đợi điều gì ở mình nhất. Còn kỹ thuật lâu lâu mình mới cần đến để xử lí việc. Ví dụ điện, nước hư, 1 - 2 tiếng mình mới cho người đến sửa thì có thể khách họ thông cảm. Nhưng mà hầm để xe, hành lang,…lúc nào cũng chật chội, lúc nào cũng bẩn thỉu, ngày nào lấy xe cũng mất cả 15 phút, lại là chuyện khác nha. Đây là những điều căn bản làm người ta khó chịu vì nó lặp lại nhiều lần. Người ta khó mà có thể vị tha, thông cảm được nếu mình sai phạm liên tục.

12. Còn vấn đề về đăng kí tạm trú, tạm vắng với bên phường thì sao chị? Chị có thấy khó khăn về việc này không?

Chuyện đó khó dễ tùy từng phường. Nhưng mình “biết điều” thì nó cũng dễ thôi. Chuyện đó có gì đâu (cười).

13. Theo chị thì những người mới vô, thì họ có tiền đó, họ nên làm một tòa cho thành công trước, hay cùng một lúc họ thuê nhiều tòa để điều phối dòng tiền với nhau?

Thật ra đối với chị, nếu như chị thì chị chuẩn bị đủ nhân sự. Ví dụ như nãy chị nói nè, ok, về sale, ngoài phương án một, anh luôn có phương án dự phòng. Anh phải đảm bảo được điều đó, chứ không phải là phụ thuộc vào một phương án. Nhưng mà anh có ít nhất hai phương án dự phòng và đồng hành. Tự tin điều đó. Rồi cái bộ phận về vận hành, bảo vệ, vệ sinh, quản lí, kĩ thuật, cũng đầy,…Mình vững chắc về tất cả, thì cái chuyện mà lấy cùng một lúc 2 - 3 tòa thì không thành vấn đề. Nhưng nếu tất cả các phương án, từ bảo vệ, quản lí, kĩ thuật, vệ sinh cho đến sale đều đang thiếu, thậm chí tài chính cũng tương ứng. Thì mình nên làm từng căn cho thành công cái đã, ổn định cái đã, thì mình mới làm tiếp căn này căn kia. Chứ bây giờ tất cả đều mỏng mà làm một lúc mấy căn thì thất bại nhìn là thấy luôn rồi. Như vậy cái việc mà mình làm một hay làm nhiều nó cũng tùy vào tiềm lực tài chính và cái khả năng của mình chuẩn bị các khâu đó đến đâu.

14. Ví dụ như trường hợp bất khả kháng như dịch Covid vừa rồi, rất nhiều người bị điêu đứng vì nó, rất nhiều chủ nhà không ra được phòng. Không biết trong thời gian rồi chị kinh doanh có bị vấn đề này không?

Thật ra với những lý do khách quan mà mình không chống được, vd như cái sàn văn phòng chị cho thuê ở Quận 1 đi, chị đang đưa về mức giá chỉ bằng 50% giá thị trường nhưng nó vấn khó đẩy nhưng không phải vì lỗi thuộc về mình. Ngay cả khi mình cho thuê rẻ nhất so với bình thường nhưng vẫn không bán được. Thế thì lúc này là lúc do thị trường quyết định tuyệt đối. Một là khách nó bị ít đi, hai là khách nó đi vô tâm lí là tiết kiệm hơn là chi tiêu. Nó ảnh hưởng rất là lớn.

Thế thì khi mà không chống đối được vì lí do khách quan, thì chỉ có một giải pháp duy nhất thôi, đó là làm việc với chủ nhà để giải quyết tất cả mọi vấn đề. Đây là lý do khách quan thì chủ nhà phải gánh đỡ cùng với mình. Phòng mình đang cho thuê 7 triệu thì giá thuê như vậy. Giờ có muốn hay không khách cũng đòi đưa về 5 triệu. Giờ là do thị trường quy định rồi, muốn hay không thì cũng hải giảm giá. Vậy thì việc của mình là phải nói cho chủ nhà hiểu. Hiểu rồi, có sự thấu hiểu với nhau, chia sẻ lợi ích, chia sẻ khó khăn. Thế thì giá thuê đang 70 triệu, đưa về 30 triệu mình vẫn sống được.

15. Vậy thì nó lại phát sinh thêm cái bước làm sao để mình xin được chủ nhà hả chị?

Đúng rồi! Những lúc mà khó khăn xảy ra một cách khách quan này thì có một cách duy nhất thôi. Chia sẻ khó khăn với chủ nhà. Và khi mình chia sẻ thì mình cho họ thấy rằng: Đấy! Khi mà dịch bệnh diễn ra, kết thúc rồi đó, nhưng mà cái nguy hại của nó không phải cứ hết dịch bệnh sẽ hết khó khăn. Dịch bệnh quá đi nó còn khó khăn hơn cả lúc trong dịch bệnh. Vì trong dịch bệnh người ta cứ nghĩ rằng khó khăn, ờ hết dịch bệnh là mọi thứ như cũ thôi. Nhưng rồi khi kết thúc dịch bệnh rồi thì cái điều mà…nó không như mình nghĩ. Nó rất là nguy hiểm. Nó đi vào tâm lý mỗi con người. Thiên về tiết kiệm hơn là chi tiêu. Sợ hãi trước các vấn đề rủi ro xảy ra trong cuộc sống và do đó muốn giảm chi tiêu xuống tối đa có thể. Đặc biệt là chi tiêu cho một chỗ ở. Người ta không cần ở một nơi phải thế này thế kia quá nữa. Mà ra người ta rất là xót tiền khi chi tiêu nhiều cho một chỗ ở. Như vậy tâm lí mà hậu dịch bệnh nó còn đáng sợ hơn lúc mà đang diễn ra nữa, vậy thì…Đang lúc diễn ra hay là sau lúc diễn ra nó cũng như nhau thôi, thậm chí sau có khi nó diễn ra còn khủng khiếp hơn. Bởi vì sau khi dịch bệnh diễn ra nó khiến một loạt các công ty phá sản, một loạt người thất nghiệp không có việc làm. Một loạt người bị giảm thu nhập, người ta càng bị củng cố tâm lí siết chặt chi tiêu. Bây giờ việc của mình phải cho chủ nhà thấy cái sự ảnh hưởng của tất cả các ngành nghề đến mức thu nhập của người lao động thì lập tức người lao động sẽ muốn giảm cái chi tiêu cho chỗ ở. Trực tiếp mình bị ảnh hưởng luôn, tất cả các đối tượng đều bị giảm thu nhập thì cái nghề cho thuê phòng của mình nó không còn như trước nữa thì vốn dĩ chủ nhà đã hiểu rằng, ok, nếu giờ không cho tôi thuê với mức giá giảm 50% cho mấy tháng dịch thì có buông ngang cũng chẳng ai thuê nhà bạn. Thậm chí dịch qua đi rồi mà vẫn duy trì mức giá cũ, không hỗ trợ ít nhất 6 tháng thì bây giờ quăng ngang thì cũng không ai dám thuê. Vì đây là lý do khách quan mà. Buông ra thì người khác cũng đâu có làm được đâu ngoài mình. Vậy thì cớ sao không chia sẻ cùng nhau cái khó khăn đó. Đi tiếp cùng nhau con đường đó mà mình không có bị lỡ dỡ cùng nhau tháng nào hết.

16. Nhiều khi mình chia sẻ khó khăn với họ rồi, nhưng mà họ giảm không được như mức mình kì vọng thì mình làm sao để tiếp tục đàm phán vậy chị?

Một vấn đề nữa, thế thì lúc này mình lại phải cân đối lại. Mình biết được thời điểm dịch qua đi là khoảng bao lâu thì mình sẽ cân đối lại làm sao mà nhận sự hỗ trợ của chủ nhà, giảm giá thuê để làm sao full tối đa vô. Giá không như mong đợi nữa, nhưng mà sẵn sàng giảm ở mức mà mình có thể chấp nhận full được một cách tối đa nhất có thể. Vừa tốt cho sự mong đợi của khách hàng. Nhưng không đến mức là phá giá thị trường quá mức. Nhưng mà mình chỉ mong ở mức là huề vốn, hoặc lời một chút. Bởi vì mình giảm tối đa rồi, hỗ trợ một chút của chủ nhà rồi thì lúc đó mình sẽ duy trì tình trạng đó trong một giới hạn cho phép thì mình biết rằng căn này nó có thể tồn tại trong vòng 6 - 7 tháng. Tức mình phải quay vào bài toán kinh doanh của mình, đó là với chủ nhà họ quá cứng nha. Chứ đa phần 10 chủ nhà, thì ít nhất 10 chủ nhà họ ok hết à. Giảm giá 30% trong vòng 6 tháng. Những chủ nhà họ cứng quá họ chỉ cho 15%, ví dụ vậy đi, thì mình lại đi về bài toán đó. Bài toán cân đối chỉ cần ở điểm huề vốn hoặc lời một chút thôi và duy trì nó trong cùng một cái tình trạng là mình biết trước rồi nó sẽ kết thúc trước giai đoạn khó khăn nhất. Kiểu vậy đó. Nhưng mà, để khỏi phải đối mặt với những điều đó thì tốt hơn hết mình nên lấy đầu vào tốt. VD như sản phẩm của chị, đầu vào đa phần đều tốt nên là dịch nó diễn ra không bị ảnh hưởng mấy. Vì vốn dĩ chị đã cho thuê rẻ hơn mọi người. Cái giá thuê của chị không quá mắc cho nên người ta vẫn chấp nhận được, mà nếu chị có giảm thì nó cũng không đến mức mà để cho chị không lời. Đầu vào rất quan trọng. Đầu vào chính xác thì có gặp bao nhiêu bão tố thì vẫn chống đỡ được. Không đến mức phải lỗ vốn.

17. VD một người mới vô ngành này, chị Hằng sẽ dành cho họ lời khuyên rằng họ nên tham gia vào một thị trường rất cạnh tranh hay tham gia vào các thị trường sơ khai?

Một người mới vô nghề chưa biết một cái gì hết thì nên trải nghiệm cả hai chỗ, một chỗ rất an toàn, để họ có thể sống được. Một chỗ rất khắc nghiệt để cho họ rút ra được những điều cần rút. Chứ còn đi vào chỗ an toàn, mơ mơ mộng mộng bay trên trời, hoặc ít nhất cứ đầu tư vào nơi an toàn đi phải đến trải nghiệm tại nơi mà khốc liệt nhất, về thực tế luôn. Trải nghiệm đây là gì, thử đi thuê phòng, search thử tìm những nơi mà giá phòng cho thuê hiện tại ở chỗ đó như thế nào so với mọi người nói. Đóng vai khách, đóng vai nhà đầu tư, đóng vai tất cả luôn đi,…Đấy chính là quá trình trải nghiệm luôn rồi. Mình muốn trưởng thành trong nghề mà mình chỉ muốn ở trong vùng an toàn, còn các vùng bão tố thì né như vậy thì sao phát triển được. Bằng cách này hay cách kia, phải đi vào vùng bão tố. Không đi vào hiện thực thì cũng là đóng vai hiện thực để mà trải nghiệm. Người mới vào thì mình càng phải vào đó mới trưởng thành được.

18. Vậy thì để sống sót được trong cái lĩnh vực thuê - cho thuê chung cư mini này thì chị nghĩ là mình cần phải có tố chất gì? Cần chuẩn bị cái gì?

Thứ nhất là tài chính, phải đủ mạnh. Không mạnh thì các nguồn huy động vốn phải tốt. Lãi suất phù hợp.

Thứ hai ngoài tài chính ra, đó là thương lượng tốt. Kênh đầu vào á, lấy sản phẩm phải chính xác về vị trí, về khu vực, về nhu cầu người tiêu dùng và cuối cùng, giá đầu vào thật tốt.

Thứ ba, đó là set - up đúng nhu cầu, thị hiếu người tiêu dùng và cái giá cả set - up phải hợp lý. Nhiều nguồn cung set - up khác nhau để tiết kiệm chi phí, nhưng đồng thời hợp với nhu cầu thị hiếu người tiêu dùng. Thứ 4, đó là chuẩn bị tốt đầu tư về sale, đầu ra. Thứ 5 là quản lý, chính là bảo vệ, vệ sinh, kỹ thuật rồi nhân viên của mình.

Tất cả 5 yếu tố đều phải chuẩn bị tốt hết thì mới vào nghề được. Không thì tốt hơn hết là phải dừng bước, chứ không chuẩn bị được 5 yếu tố đó thì thua luôn rồi đó.

19. Chị Hằng tham gia vào lĩnh vực này bao lâu rồi?

Chị tham gia vào lĩnh vực bất động sản thì là 4 năm tròn. Nhưng mà 6 tháng đầu thì chị trải nghiệm trong môi trường đi thương lượng cho các Công ty môi giới về tòa nhà văn phòng á, chứ chưa phải đi vào thuê - cho thuê ngay đâu nha. Sau đó thì chị đi về làm cho công ty, giữ vai trò là Giám đốc kinh doanh. Sau đó thì chị tách ra để làm riêng. Đồng hành với vai trò làm Giám đốc kinh doanh cho công ty.

Cảm ơn chị Hằng đã chia sẻ rất chân thành!

Trên đây là tư liệu thuộc Albus Home, cùng vị khách mời chia sẻ là chị Đàm Hằng nhằm phục vụ nhu cầu tìm hiểu kiến thức kinh doanh về mô hình thuê - cho thuê căn hộ mini. Cảm ơn bạn đọc đã xem bài viết và chúc bạn có được cho mình một số kiến thức hữu ích và áp dụng thành công trong công việc kinh doanh.

Căn hộ nổi bật